Tại buổi tư vấn dành cho thực tập sinh Đan Mạch diễn ra sáng 25.1 ở TP.HCM, chị Nguyễn Ngọc Trinh, thường được cộng đồng biết đến với tên Mariam Trinh, đại diện sáng lập nhóm cộng đồng người Việt sinh sống tại Đan Mạch cho biết mạng lưới hiện có hơn 18.000 thành viên. Mạng lưới được hình thành từ nhu cầu rất thực tế của người Việt xa xứ: thiếu thông tin, thiếu điểm tựa, và dễ rơi vào cảm giác lạc lõng khi bước vào một môi trường xa lạ.

Thời điểm hình thành nhóm cách đây 7 năm, những người Việt như chị Trinh nhận thấy cộng đồng còn thưa thớt, mạng xã hội chưa phổ biến, việc tìm hiểu luật lệ, thủ tục cư trú, quyền lợi lao động hay các dịch vụ thiết yếu chủ yếu dựa vào tự xoay xở. Nhiều người sống rải rác ở các khu vực khác nhau, khác biệt văn hóa khiến việc hòa nhập càng khó khăn.

Từ trải nghiệm "tự học, tự tìm, tự va chạm" của những người đi trước, nhóm được lập ra với mong muốn tạo một không gian giao lưu, chia sẻ thông tin, hỗ trợ nhau trong đời sống hằng ngày, đồng thời nuôi dưỡng và phát huy tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái của người Việt xa quê.
Chỉ cần một lời kêu gọi, cả cộng đồng cùng chung tay hỗ trợ
Chia sẻ với các bạn trẻ tham gia sự kiện, chị Trinh cho biết tinh thần cộng đồng thể hiện rõ nhất vào những thời điểm khó khăn. Khi xảy ra tai nạn lao động, các thành viên có thể kêu gọi hỗ trợ nhanh về thông tin, liên hệ, kết nối giúp đỡ.
Trong giai đoạn Covid-19, khi nhiều sinh viên Việt Nam bị kẹt lại Đan Mạch, không quen biết ai, cộng đồng đã giúp đỡ chỗ ăn ở, đưa đón, đồng hành và hỗ trợ theo từng chuyến bay về nước. "Người Việt ở Đan Mạch rất đoàn kết và tương thân tương ái", chị Trinh chia sẻ, như một điều chị luôn tự hào.

Vài năm gần đây, xu hướng sinh viên Việt Nam sang Đan Mạch làm thực tập sinh tăng mạnh. Sau Covid-19 và những biến động địa chính trị tại châu Âu, Đan Mạch có tình trạng thiếu hụt nhân sự, và sinh viên Việt Nam đã lấp vào khoảng trống đó bằng chính sự cần cù, chịu khó học hỏi và tinh thần đoàn kết lẫn nhau.
Tuy nhiên, theo chị Trinh, đi cùng nhu cầu lớn là sự xuất hiện của nhiều đơn vị tư vấn thiếu trách nhiệm, thu phí cao, cung cấp thông tin một chiều, thiếu trải nghiệm thực tế. Điều này khiến không ít sinh viên Việt rơi vào "bẫy" nợ nần.
"Có những công ty không hề có trải nghiệm thực tế tại Đan Mạch, không tiếp cận môi trường lao động thực sự của sinh viên mà họ đưa sang. Họ chỉ ngồi ở nhà, xem thông tin trên mạng rồi đưa ra những thông tin không chính xác, thiếu khách quan. Điều đó khiến người lao động, sinh viên bị thiếu thông tin", chị Trinh nói.
Nhiều sinh viên đã phải trả giá đắt. Khi đã bỏ ra khoản chi phí cao, sang đến nơi, các bạn buộc phải làm mọi cách để "gỡ", dẫn đến nhiều hệ lụy, tạo ra những mảng tối, ảnh hưởng không tốt đến cộng đồng thực tập sinh nói chung.
Chị Trinh và cộng đồng những người Việt đang giúp đỡ nhau ở quốc gia Bắc Âu luôn mong muốn có thể trực tiếp chia sẻ kinh nghiệm cho các bạn trẻ chuẩn bị đi thực tập tại Đan Mạch. "Tôi mong các bạn biết được nên tìm đến đâu, hỏi ai để có được thông tin khách quan và cụ thể hơn", chị chia sẻ.
Thực tập sinh Việt đi nước ngoài để "chăn bò, nuôi heo"?
Tại buổi tư vấn sáng 25.1, chị Trinh cho rằng, để xây dựng được một cộng đồng thực tập sinh người Việt uy tín, điều đó phải bắt đầu từ chính các bạn trẻ. Bản chất người Việt là cần cù, chịu khó, ham học hỏi, cộng thêm tư duy tốt. Đó là những yếu tố chị luôn nhấn mạnh khi hỗ trợ sinh viên hình thành tư duy làm việc, qua đó khẳng định hình ảnh người Việt tại Đan Mạch.
Thực tế, công việc của thực tập sinh mang tính tay chân ở mức độ nhất định. Các bạn chăm sóc đàn bò, heo, gà, quản lý chuồng trại, vắt sữa; hoặc làm vườn, thu hoạch hoa trong ngành hoa cảnh. Mỗi công việc đều có đặc thù và giá trị riêng. "Công việc đòi hỏi sức khỏe tốt. Thông thường, chỉ sau khoảng 3 tháng là các bạn đã quen việc", chị nói.

Trước băn khoăn vì sao học đại học xong lại đi nước ngoài "chăn bò, nuôi heo", chị Trinh cho rằng giá trị lớn nằm ở trải nghiệm: chương trình kéo dài 18 tháng, giúp rèn kỷ luật, thể lực, tư duy làm việc và cách sống trong môi trường quy củ. Số tiền mang về "có thể không quá lớn so với một số công việc khác", nhưng với sinh viên là đáng kể; quan trọng hơn là cơ hội đi nước ngoài và trưởng thành từ trải nghiệm thực tế.
Chị Trinh cho biết bằng cử nhân chỉ là tiền đề kiến thức, việc chọn ai phụ thuộc nhiều vào tố chất cá nhân và quá trình rèn luyện. Lý giải vì sao chương trình yêu cầu phải có trình độ đại học, chị cho biết đây không phải là chương trình tuyển lao động phổ thông. Bản chất của chương trình là tạo môi trường cho sinh viên đúng ngành nghề được đi thực tập, phục vụ cho việc học tập. Nếu chịu khó, các bạn còn có thể tham gia các khóa học về chăm sóc sức khỏe vật nuôi, được học miễn phí và cấp chứng chỉ.
Trước khi sang Đan Mạch, chị Trinh học Đại học Ngoại thương, có công ty riêng từ năm 2002, từng làm việc cho các doanh nghiệp nước ngoài và hiện tại chị cũng sở hữu doanh nghiệp riêng từ 2015 thuộc lĩnh vực dịch vụ thủ tục pháp lý tại Đan Mạch. Cuộc sống như chị chia sẻ, không phải là từ bỏ những gì mình có mà là mở ra một trang mới. Những kiến thức và kinh nghiệm tích lũy trước đó đã trở thành hành trang quan trọng giúp chị từng bước thích nghi với cuộc sống mới nơi xứ người khi theo chồng sang sinh sống tại Đan Mạch, đến nay đã hơn 15 năm.
Bình luận (0)